Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2017

Chu Mộng Long: TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO (KÌ 1)


Chu Mộng Long
23 Tháng 11 lúc 16:05 ·

TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO (KÌ 1)

Tôn sư trọng đạo theo lễ giáo phong kiến không là nội dung của loạt bài viết này. Bởi đạo của Nho giáo lấy Lễ làm chuẩn mực, coi thầy cũng như vua, như cha (quân - sư - phụ) bắt buộc người học phải tôn kính thầy vô điều kiện: sống tết, chết giỗ. Đạo này chỉ hợp lý trong thời đại con người được quyền "tầm sư học đạo", tức quyền chọn thầy tốt để học chính đạo. Nay người học bị tước hẳn cái quyền ấy, không may mà một đời toàn gặp loại sư đểu với năng lực và phẩm chất kém, thì "tôn sư trọng đạo" hóa ra thành tôn sư đểu trọng đạo tặc.
 
Đọc tiếp...

Thư giãn cuối tuần: DỊCH HIẾN PHÁP NƯỚC VIỆT NAM


Luân Lê

HÔM NAY TÔI PHIÊN DỊCH HIẾN PHÁP NƯỚC VIỆT NAM SANG TIẾNG NƯỚC NGOÀI CHO CÁC BẠN CÙNG HỌC BÀI HỌC ĐẦU TIÊN VỀ LUẬT PHÁP

HIẾN FÁP
Nướk Kộq hoà sã hội củ qĩa Việt Nam
Dượk wôq kua năm 2013 tại kỳ họp wứ...


Cươq 1:
Wể cế cín’ cị
Nướk Việt Nam là nướk Kộq hoà sã hội củ qĩa Việt Nam.
Tất kả kuyền lựk n’à nướk wuộc về n’ân zân, zưới sự lãn’ dạo kủa Dảq kộq sản Việt Nam.
Wủ dô là Hà Nội.
Kuốk ka là Tiến kuân ka.
Kuốc kỳ là một hìn’ cữ n’ật màu dỏ mà ciều zộq bằq hai fần ba ciều zài. Ở zữa là một qôi sao năm kán’, màu vàq.
Tiếq Việt là qôn qữ kuốk za.

Đọc tiếp...

TRẾT CƯỜI VỀ ...LUẬT ZÁO ZỤK

Một ví dụ về chữ viết hiện tại và chữ viết cải tiến theo đề xuất của PGS-TS Bùi Hiền

Khi 'Tiếng Việt' được viết thành 'Tiếq Việt'

Thanh Niên Online
 

Chúng ta nghĩ sao nếu chữ 'luật giáo dục' phải viết là 'luật záo zụk', 'nhà nước' là 'n’à nướk'… Nhưng đó là cách viết cải tiến mà PGS-TS Bùi Hiền đề xuất trong một cuốn sách mới xuất bản gần đây. Điều này gây ra nhiều tranh luận không chỉ trong giới chuyên môn mà cả những người đang sử dụng tiếng Việt. 

Đọc tiếp...

Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2017

SOS: BỘ TN&MT ĐẶC CÁCH CHO FORMOSA XẢ THẢI VƯỢT CHUẨN

Hệ thống ống khói tại các lò thiêu kết của Formosa đang xả thải vượt ngưỡng quy chuẩn
Việt Nam nhiều lần. Ảnh: pv.

Bộ TN&MT 'đặc cách'
cho Formosa xả thải vượt chuẩn?

Tiền Phong
Đọc tiếp...

TRUNG TÂM MINH TRIẾT SẮP TRÒN 10 TUỔI



Ông Nguyễn Khắc Mai – Giám đốc Trung tâm Minh triết. Ảnh: NXD.
Kỷ niệm Lên Mười của Trung Tâm Minh Triết
 
Sắp tới Trung tâm Minh Triết sẽ tổ chức kỷ niệm Lên Mười (2007- 2017).  Để đánh dấu 10 năm hoạt động của mình, Trung Tâm sẽ thực hiện:

– Báo cáo đánh giá kết quả hoạt động, những thành tích và khuyết nhược điểm. Đề ra Chương trình và hướng hoạt động cho những năm tới.

– Tổ chức một sinh hoạt học thuật với chủ điểm: “Minh Triết Ích Gì Cho Hôm Nay”. Chúng tôi dự kiến có ba có ba chủ đề thảo luận:
Đọc tiếp...

Thứ Năm, 23 tháng 11, 2017

VÌ SAO GIA ĐÌNH CỤ TRỊNH VĂN BÔ CHƯA CHO ĐẶT TÊN PHỐ ?


Ông Trịnh Cần Chính nói về việc hoãn đặt tên phố mang tên nhà tư sản Trịnh Văn Bô.
Ảnh: Cường Ngô 
Con trai cụ Trịnh Văn Bô:
"Con phố mới không xứng đáng được đặt tên Trịnh Văn Bô"


Cường Ngô
Soha
23/11/2017

Liên quan đến việc hoãn đặt tên phố Trịnh Văn Bô cho một con phố ở quận Cầu Giấy, ông Trịnh Cần Chính (con trai cụ Trịnh Văn Bô) chia sẻ, con phố mới không xứng đáng được đặt tên cụ thân sinh của ông.

Hoãn đặt tên đường mang tên 'người hiến 5.000 lượng vàng' Trịnh Văn Bô
Hà Nội sẽ có tên đường Trịnh Văn Bô, người hiến 5.000 cây vàng? 
Trong tờ trình mới nhất của UBND TP Hà Nội lên HĐND TP về việc đặt tên và điều chỉnh độ dài các tuyến phố vừa được Ban Pháp chế HĐND và các đơn vị liên quan xem xét, chỉ có 19 tuyến phố, thay vì con số 20 như đưa ra lấy ý kiến trước đó.

Tên đường phố được đưa ra khỏi tờ trình là nhà tư sản Trịnh Văn Bô, người đã tặng 5.000 lượng vàng cho Nhà nước.

Giám đốc Sở VH-TT Hà Nội Tô Văn Động cho biết, do chưa đạt được sự thống nhất với gia đình nên tuyến phố mang tên nhà tư sản Trịnh Văn Bô bị hoãn lại, không trình HĐND TP thông qua kỳ họp diễn ra vào đầu tháng 12 tới.

Đọc tiếp...

Ngày Di sản: MỘT CÔNG DÂN TRẢ BẰNG KHEN TẠI LỄ TRAO TẶNG

 Ông Quách Văn Địch phát biểu trả lại bằng khen cho Sở Văn hóa Thể thao Hà Nội.
Ảnh cắt từ video clip trên trang FB Vũ Thế Long.

TS Vũ Thế Long
23-11-2017

Trả lại bằng khen

Sáng hôm nay, 23-11-2017 tại Bảo Tàng Hà Nôi, có kỉ niệm Ngày Di sản. Ông bạn tôi là ông Quách Văn Địch, ở Bồ Đề Gia Lâm có hiến tặng cho Bảo tàng Hà Nội hai chiếc mỏ neo vô cùng hiếm qúy vớt được đưới đáy sông Hồng khu vực gần cầu Chương Dương. Ông Địch đã bỏ ra một số tiền lớn để sưu tầm hiện vật này. 

Tôi đã cùng một số học giả Úc, Mỹ nghiên cứu rất nghiêm chỉnh hai hiện vật này để xác định giá trị của nó. Đây là chứng tích của Hà Nội ngàn năm văn hiến, nơi đã có giao thương sầm uất từ mấy trăm năm nay....

Đọc tiếp...

Quảng Ngãi: MUỐN LÊN CHỨC, THẠC SĨ PHẢI HỌC LẠI ĐH CHÍNH QUY


Quảng Ngãi: Muốn lên chức, thạc sĩ phải học lại đại học chính quy

Công Xuân
Báo Dân Việt
Thứ Tư, ngày 22/11/2017 07:48 AM (GMT+7)

(Dân Việt) Tuy đã là thạc sĩ nhưng do bằng tốt nghiệp đại học trước đó là tại chức, hoặc từ xa nên nhiều lãnh đạo, cán bộ phòng ban, ngành của huyện ở Quảng Ngãi đang đăng ký học lại đại học chính quy. Lý do để đáp ứng tiêu chuẩn được bổ nhiệm chức vụ cao hơn theo qui định mà tỉnh này đề ra.
Đọc tiếp...

Việt Nam - EU: NHÂN QUYỀN VÀ HIỆP ĐỊNH THƯƠNG MẠI TỰ DO


Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng (phải) bắt tay ông Frank Jessen, Trưởng phái đoàn EU tại Việt Nam sau tuyên bố kết thúc 3 năm đàm phán FTA giữa EU và Việt Nam tại họp báo ở Hà Nội hôm 4/8/2015.

Việt Nam thúc giục EU không đưa 
nhân quyền vào hiệp định Thương mại tự do

RFA
2017-11-22

Việt Nam mới đây đề nghị phía Liên minh Châu Âu (EU) rút lại “thẻ vàng” cho thuỷ hải sản của Việt Nam và không đưa nhân quyền vào hiệp định Thương mại tự do EU Việt Nam.

Đề nghị này được đưa ra trong buổi làm việc giữa Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ và ông Bruno Angelet, Đại sứ, Trưởng Phái đoàn Liên minh châu Âu (EU) vào chiều ngày 21 tháng 11 tại Trụ sở Chính phủ Việt Nam.

Đọc tiếp...

NGÀY MAI, ÔNG XUÂN ANH SẼ MẤT NỐT CHỨC CUỐI CÙNG

 
Ngày mai HĐND Đà Nẵng miễn nhiệm
Chủ tịch Nguyễn Xuân Anh

 
Dân trí Thứ năm, 23/11/2017 - 10:43
Theo chương trình, phiên họp bất thường của Hội đồng nhân dân TP Đà Nẵng vào sáng mai (24/11) sẽ thực hiện quy trình miễn nhiệm chức Chủ tịch HĐND thành phố của ông Nguyễn Xuân Anh.

>> Thành ủy Đà Nẵng công bố Chánh văn phòng mới
>> Hội đồng nhân dân TP Đà Nẵng họp bất thường về công tác nhân sự

Nguồn tin của phóng viên Dân trí từ Hội đồng Nhân dân Thành phố Đà Nẵng xác nhận thông tin trên.

Nguồn tin cho biết thêm, trong cuộc họp ngày mai (24/11), chưa có thông tin về nhân sự mới giữ chức Chủ tịch HĐND thành phố thay ông Nguyễn Xuân Anh.
Ông Nguyễn Nho Trung - Phó Chủ tịch HĐND thành phố sẽ thay ông Nguyễn Xuân Anh chủ trì kỳ họp cuối năm của HĐND thành phố dự kiến diễn ra từ ngày 5-7/12 tới.
Đọc tiếp...

QUỐC HỘI LOAY HOAY CHUYỆN BUỘC ĐẶT MÁY CHỦ Ở VN

Tranh luận việc buộc Facebook, Google
đặt máy chủ ở Việt Nam

VNE

Thứ năm, 23/11/2017 | 14:10 GMT+7
Đối lập với lo ngại về an ninh, trốn thuế..., nhiều đại biểu cho rằng buộc doanh nghiệp ngoại đặt máy chủ ở Việt Nam là trái cam kết hội nhập.

Buộc Facebook, Google đặt máy chủ ở Việt Nam để chống 'nói xấu, xuyên tạc'

Sáng 23/11, thảo luận về dự án Luật an ninh mạng, nhiều đại biểu Quốc hội đã góp ý vào quy định buộc các doanh nghiệp nước ngoài khi cung cấp dịch vụ viễn thông, Internet tại Việt Nam, phải đặt máy chủ quản lý dữ liệu người sử dụng ở Việt Nam.

Đại biểu Nguyễn Hữu Cầu - Giám đốc Công an Nghệ An, cho hay yêu cầu này đã được 14 nước như Nga, Ấn Độ, Trung Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ... thực hiện.

"Vì sao các nước đó làm được, chúng ta không làm được", ông Cầu nói và khẳng định việc ủng hộ quy định nêu trên của dự Luật.
Giám đốc Công an Nghệ An Nguyễn Hữu Cầu. Ảnh: Quochoi.

Theo Giám đốc Công an Nghệ An, các doanh nghiệp internet nước ngoài thu lợi nhuận từ việc cung cấp dịch vụ tại Việt Nam, thì phải chịu các quy định bình đẳng như các doanh nghiệp khác.
Đọc tiếp...

Luân Lê: ĐÀO TẠO TIẾN SỸ CÓ QUAN TRỌNG?


Luân Lê

ĐÀO TẠO TIẾN SỸ CÓ QUAN TRỌNG?

Việt Nam không làm bất cứ cái gì một cách đồng bộ. Tiến lên xã hội chủ nghĩa mà không có một nền kinh tế đủ mạnh và nền tảng một nền văn hoá vững chắc, nhưng vẫn tách khỏi thế giới để miệt mài đi tìm trong cái bụng đói và đôi chân nặng chì.
Đọc tiếp...

Tư liệu Đặc biệt: MỘT BUỔI CHIỀU VỚI LUẬT SƯ NGUYỄN MẠNH TƯỜNG

Hai Giáo sư Nguyễn Mạnh Tường và Hoàng Xuân Hãn.

Lời dẫn của GS. Mac Văn Trang

Các bạn ở Viện KHGDVN cần đọc bài này để biết, ở Viện vào những năm 70 TK20, một trí thức lớn đã âm thầm ngồi làm việc ở đó. Nhưng lúc ấy và đến nay, Viện hầu như chẳng quan tâm gì về ông. Năm 1997, khi Bộ GD báo về Cụ Nguyễn Mạnh Tường mất, Viện Đại học nháo nhác, tưởng ông Bùi Tường mất! May mình biết, đưa giấy sang Viện KHGD...Một trí thức lớn mà âm thầm, lẩn khuất giữa những viện nghiên cứu. Đời thật trớ trêu!

_________________

BA GIỜ VỚI LUẬT SƯ NGUYỄN MẠNH TƯỜNG

Tác giả: Hòa Khánh (Quê Mẹ)

FB Loc Pham: Luật sư Nguyễn Mạnh Tường (1909-1996), người Việt Nam duy nhất đậu hai bằng Tiến sĩ Luật khoa và Tiến sĩ Văn chương năm 23 tuổi ở Đại học Montpellier (Pháp). Ông tham gia kháng chiến chống Pháp đến khi hòa bình lập lại (1954) thì trở về Hà Nội và làm giáo sư trường Đại học Văn khoa (nay là Đại học Quốc gia Hà Nội). Ngày 30 tháng 10 năm 1956 tại một phiên họp của Mặt trận Tổ quốc ở Hà Nội, LS Nguyễn Mạnh Tường, với tư cách thành viên của Mặt trận Tổ quốc, đã đọc một bài diễn văn phân tích sâu sắc những sai lầm trong cải cách ruộng đất và đề ra phương hướng để tránh mắc lại sai lầm. Vì phát biểu này, LS Nguyễn Mạnh Tường đã bị tước hết mọi chức vụ và danh vị nghề nghiệp và phải sống khó khăn thiếu thốn như một “kẻ bị khai trừ” (tên cuốn sách tự thuật của ông xuất bản năm 1992 tại Pháp). Ông mất năm 1996 tại Hà Nội, hưởng thọ 87 tuổi.)
Lâu nay, tôi cứ đinh ninh là luật sư Nguyễn Mạnh Tường đã mất. Sau vụ Nhân văn Giai phẩm, tên tuổi của ông bặt đi. Có tin đồn là ông đã chết đâu đó ở một góc khuất tối tăm nào ở Hà nội.

Thế rồi, bỗng dưng tôi lại nghe là ông vẫn còn sống, hơn nữa, đang có mặt tại Paris : ông được phép sang Pháp ba tháng để thăm viếng một số bạn bè cũ của ông.

Được sự giới thiệu của một người quen, tôi và một anh bạn đã được luật sư Nguyễn Mạnh Tường tiếp trọn cả buổi chiều ngày thứ hai 27.11.1989.
Luật sư Nguyễn Mạnh Tường năm nay đúng 80 tuổi. Dáng người tầm thước, lưng hơi gù, da dẻ nhăn nheo, nhưng sức khoẻ khá tốt, đi đứng vững vàng, đặc biệt trí tuệ còn rất minh mẫn. Suốt hơn ba tiếng đồng hồ chuyện trò, chúng tôi không hề bắt gặp ở ông một dấu hiệu nào của sự đãng trí vốn thường xuất hiện ở người cao niên. Ông nói năng lưu loát, đôi khi hùng hồn. Ông nhớ chính xác chi tiết những sự kiện cũ hoặc mới. Cách lý luận rành mạch.

Điều chúng tôi thích nhất ở ông là sự thành thật. Ở vào hoàn cảnh của ông, thành thật cũng có nghĩa là can đảm. Hơn ba chục năm bị đày đoạ, luôn luôn sống trong tâm trạng phập phồng chờ đón những thảm kịch thảm khốc nhất, ông không khiếp sợ đến nổi phải tự biến mình thành một con vẹt chỉ biết lải nhải lập lại những câu nói đã thành khẩu hiệu của chế độ hoặc co rút lại trong câm lặng, từ khước đối thoại để tránh khỏi nguy cơ bị hớ hênh, bị chụp mũ,.

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường là một người đầu tiên tôi gặp, từ chế độ công sản, vẫn giữ được cái sĩ khí của một người trí thức, “uy vũ bất năng khuất”. Ông không hề từ chối bất cứ câu hỏi nào của chúng tôi dù những câu hỏi đó bắt ông phải công khai bày tỏ thái độ với cái chế độ đã, đang, và có lẽ sẽ tiếp tục dập vùi ông.

Chúng tôi xin phép ghi âm buổi nói chuyện với một sự thiếu tự tin rõ rệt. Chúng tôi nghĩ là ông sẽ từ chối. Nhưng, không. Ông đã vui vẻ chấp nhận. Để bảo đảm sự trung thực, những chi tiết dưới đây, chúng tôi đều dựa vào bản ghi âm này.
Tưởng cũng nên nhắc lại, trước năm 1945, luật sư Nguyễn Mạnh Tường là một trí thức xuất sắc nhất của Việt Nam với thành tích đến nay tại Việt Nam dường như chưa có ai theo kịp : 22 tuổi đậu hai bằng tiến sĩ quốc gia tại Pháp, một bằng về luật và một bằng về văn chương. Về nước, ông hành nghề luật sư và dạy học. Ở cả hai lãnh vực, ông đều thành công và tạo được một uy tín to lớn.

Chúng tôi hỏi luật sư Nguyễn Mạnh Tường :

– Luật sư có thể cho biết luật sư đã tham gia phong trào Việt Minh và sau đó, tham gia kháng chiến như thế nào ?

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường đáp :

– Thật ra tôi không hề tham gia Mặt trân Việt Minh. Bao giờ tôi cũng là một người yêu nước, ưu tư đến việc giành lại độc lập cho đất nước. Tuy nhiên tôi tự xác định cho mình một vị trí là làm một người trí thức. Mà người trí thức, muốn độc lập, thì không nên tham chính. Do đó tôi đã từng từ chối nhiều lời mời ra làm bộ trưởng của nhiều chính phủ. Người trí thức phải đứng về phía dân chứ không đứng về phía chính quyền. Người trí thức chỉ nên đứng ở lãnh vực thuần lý chính trị (politique spéculative). Nghiên cứu, thúc đẩy các trào lưu.

Cách mạng tháng Tám làm tôi rất vui mừng. Tôi mong muốn đóng góp vào việc xây dựng đất nước trong hai lãnh vực sở trường của mình : luật học và nghiên cứu văn học.
Năm 1946, một hôm, ông Nguyễn Hữu Đang, người sau này tham gia Nhân văn Giai phẩm và bị cộng sản kết án 15 năm tù, đến văn phòng luật sư của tôi nói là Cụ Hồ mời tôi đến gặp Cụ có việc cần. Nguyễn Hữu Đang chở tôi đến cái chỗ sau này gọi là Phủ Chủ tịch. Ở đó Vũ Đình Huỳnh, Vụ trưởng Vụ Lễ tân, ra tiếp và đưa vào gặp Cụ Hồ. Cụ gọi tôi là Ngài. Cụ nói : “Như Ngài đã biết, chính phủ vừa ký kết với Pháp một bản tạm ước. Theo bản tạm ước ấy, sắp tới, giữa ta và Pháp sẽ có một hội nghị quan trọng. Xin Ngài giúp soạn giùm cho một bản lập trường của chính phủ (thèse gouvernemental) để sử dụng như một cương lĩnh chỉ đạo cuộc hội nghị”. Tôi đáp : “Công việc này quan trọng quá, xin Cụ nhờ một người nào giỏi và có kinh nghiệm hơn tôi”. Cụ Hồ nói : “Tôi đã hỏi ý kiến nhiều người và ai cũng bảo là chỉ có Ngài mới có thể làm được thôi”. Cuối cùng tôi nhhận lời, về nhà, đóng cửa văn phòng luật sư, vận dụng tất cả kiến thức về luật pháp quốc tế cũng như những điều khoản căn bản của tạm ước để soạn bản lập trường. Đến khi đem trình, được Cụ Hồ chấp thuận và do đó, buộc tôi phải tham dự Hội nghị Đà Lạt.

Chúng tôi hỏi:

– Luật sư giữ vai trò gì tại Hội nghị này ?

– Tôi là trưởng ban văn hóa và là uỷ viên trong ban chính trị.

– Cuộc hội nghị thành công tốt đẹp ?

– Vâng, về cuộc hôi nghị này, đã có nhiều ngườ viết. Chỉ có một điều ít ai biết là, kết thúc cuộc hôi nghị, hai bên đã tổ chức một bữa tiệc chung. Trong bữa tiệc ấy, tên tuỳ viên của thuỷ sư đô đốc Argenlieu đến cạnh tôi, nói là thuỷ sư đô đốc muốn gặp tôi để nói chuyện. Tôi bảo là tôi không phải trưởng đoàn do đó không có tư cách gì để gặp gỡ thuỷ sư đô đốc cả. Tên tuỳ viên lại bảo đây là sự gặp gỡ thân mật có tính cách cá nhân thôi chứ không phải để bàn bạc điều gì quan trọng cả. Nghe thế, tôi đứng dậy, rời bàn tiệc ra ngoài hành lang gặp Argenlieu. Lúc ấy trong bàn tiệc ai cũng thấy cả. Và cuộc nói chuyện cũng rất vu vơ, thăm hỏi xã giao về công ăn việc làm thôi. Thế nhưng, về Hà Nội bỗng dưng lại có tin đồn là Nguyễn Mạnh Tường thông đồng với giặc, là Nguyễn Mạnh Tường bán nước…

Chúng tôi hỏi:

– Luật sư có biết tin đồn đó xuất phát từ đâu không ?

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường cười:

– Thì cũng phải có người phát thì nó mới động chứ. Tin đồn đó là cả một chiến dịch được tổ chức hẳn hoi. Anh Hoàng Xuân Hãn lúc ấy phải đến gặp hình như là Võ Nguyên Giáp thì phải, bảo Tường làm cái gì mà người ta lại tung tin đồn là nó bán nước, theo giặc ghê quá vậy. Nguy cho nó lắm. Mà nguy thật, chỉ cần một phát súng, một mũi dao là xong đời chứ gì. Từ khi anh Hãn can thiệp, tin đồn ấy mới lắng xuống rồi biến mất.
Chúng tôi hỏi:

– Có thể coi đó là nguyên nhân khiến cho về sau cộng sản bạc đãi luật sư chăng ?

– Không phải. Cộng sản, những người tham dự hội nghị cùng với tôi, họ biết thực hư, đầu đuôi thế nào hết chứ. Đâu có phải vì tin đồn ấy mà ngườ ta bạc đãi tôi. Đối với trí thức, nói chung cộng sản dùng thì dùng, nhưng bảo là họ có mến yêu không thì tôi… không dám nói là có.

Chúng tôi hướng câu chuyện vào vấn đề chúng tôi quan tâm nhất và có lẽ nhiều người cũng quan tâm đến nhất:

– Theo các tài liệu được phổ biến tại miền Nam trước đây cũng như ở ngoại quốc, luật sư có tham gia vụ Nhân văn Giai phẩm vào những năm 56, 57 ?

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường đáp nhanh:

– Thật ra tôi không hề tham gia nhóm Nhân văn Giai phẩm. Mãi sau này khi người ta kết án nhóm Nhân văn Giai phẩm, tôi mới biết đó là một tổ chức chống đảng với những tên tuổi như Trần Dần, Trần Duy, Hoàng Cầm… gì đó.

– Thế nhưng luật sư cũng có mấy bài viết cùng chung lập trường với họ.

– Vâng, tôi có cả thảy hai bài viết mà ông Hoàng Văn Chí có đăng lại trong quyển Trăm hoa đua nở trên đất Bắc ấy mà. Nguyên là, một hôm ông Nguyễn Hữu Đang và ông Trần Thiếu Bảo, chủ nhà xuất bản Minh Đức đến gặp tôi để xin bài. Cả hai đều quen biết với tôi từ trước. Chuyện gặp ông Nguyễn Hữu Đang tôi có kể qua lúc nãy. Còn ông Trần Thiếu Bảo thì tôi gặp ở Thái Bình thời kháng chiến chống Pháp. Lúc ấy, ông Bảo cũng làm nhà xuất bản. Tôi có đưa cho ông ấy xuất bản quyển “Một cuộc hành trình”, quyển sách đầu tiên của tôi bằng tiếng Việt.

– Đó là một quyển hồi ký ?

– Không. À mà cũng có thể gọi là nửa hồi ký, nửa nghị luận. Đại khái tôi kể chuyện cuộc đời mình, từ một người trí thức tham gia kháng chiến chống Pháp giành độc lập cho đất nước như thế nào…

– Xin trở lại vụ Nhân văn Giai phẩm…

– Vâng, thì cái bài đăng trên Giai phẩm mùa thu năm 1956 là thế. Còn bài viết về vụ cải cách ruộng đất thì là thế này: đó là bài tôi nói chuyện trong một cuộc hội nghị của Mặt trận Tổ quốc. Các anh cũng biết là vụ cải cách ruộng đất đã thất bại nặng nề đến nổi ông Trường Chinh đã phải mất chức Tổng bí thư đảng cơ mà. Lúc đó có phong trào sửa sai ghê lắm. Trong cái cuộc vận động sửa sai như thế, ông Tố Hữu rồi ông Trường Chinh rồi ông Xuân Thuỷ đã lần lượt gọi tôi đến nhà riêng của các ông ấy để yêu cầu tôi, trong hội nghị của Mặt trận Tổ quốc, trình bầy cho mọi người biết thế nào là dân chủ. Các ông ấy nói là sau sai lầm của cải cách ruộng đất, chúng ta phải cố làm sao cho chế độ xã hội chủ nghĩa trở thành một chế độ thực sự dân chủ. Nghe thế, tôi mừng quá nên nhận lời ngay. Thế rồi hội nghị được tổ chức. Tôi thuyết trình trọn cả ngày, ba giờ buổi sáng, ba giờ buổi chiều. Thuyết trình xong, người ta khen ghê lắm. Ông Trường Chinh, Ông Xuân Thuỷ, ông Dương Bạch Mai sau đó lại yêu cầu tôi viết lại bài nói chuyện đó để đưa mấy ông xem.

– Thế, trong hội nghị, luật sư chỉ nói miệng chứ không đọc bài viết đã soạn sẵn ?

– Không, thì giờ đâu. Chính mấy ông ấy bảo thì tôi mới viết lại chứ. Tôi đánh máy bài viết thành hai bản, nộp hết cho mấy ông. Thế mà, không biết tại sao, bài viết đó lại lọt ra nước ngoài, bọn báo chí ngoại quốc làm ầm ỉ lên thế mới chết chứ.

– Luật sư có nhớ chắc là không hề đưa bài viết ấy cho ai khác ?

– Chắc chắn. Cả hai bản đánh máy tôi đều nộp hết cho ông Trường Chinh và ông Xuân Thuỷ. Tôi chỉ giữ lại bản nháp viết tay thôi.

– Thế thì luật sư có thể đoán được là tại sao, từ nguồn nào, bài viết của luật sư lại lọt ra nước ngoài được không ?

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường cười lắc đầu:

– Chịu thôi. Ở đời vẫn có những bí mật mật như thế đó, các anh ạ.

Chúng tôi lại hỏi:

– Thế sau khi bài viết bị tiết lộ ra ngoài thì cộng sản đối xử với luật sư như thế nào ?

– Thì còn đối xử như thế nào nữa. Kiểm điểm rồi đuổi việc thôi.

– Luật sư có thể cho biệt nội dung của nhửng cuộc kiểm điểm ấy được không ạ ?

– Được chứ. Thì ở đâu cũng giống nhau thôi. Cứ khăng khăng buộc tội tôi chống đảng.

– Khi buộc tội như vậy người ta dựa vào nôi dung bài thuyết trình của luật sư hay dựa vào sự kiện bài tham luận được chuyển ra nước ngoài ?

– Dựa vào nội dung bài thuyết trình mới chết chứ. Còn chuyện tại sao bài ấy lọt ra nước ngoài thì tôi có biết đâu. Và cũng không ai ghép tội tôi được : bằng chứng đâu ?

– Nhưng nội dung bài thuyết trình, như luật sư cho biết là được soạn theo yêu cầu của ông Trường Chinh, Xuân Thuỷ, Tố Hữu mà…

– Thì đấy…

– Tại sao luật sư không nói cho họ biết điều đó ?

– Có. Tôi có nói chứ. Nhưng ai nghe ? Người ta bảo cán bộ yêu cầu tôi phát biểu về nội dung khái niệm dân chủ chứ đâu có yêu cầu tôi chống lại đảng ?

– Thế luật sư có chống lại đảng không ?

– Ít ra, trong cuộc thuyết trình tại Hội nghị của Mặt trận Tổ quốc cũng như trong bài viết lại mà tôi nộp cho ông Trường Chinh, ông Xuân Thuỷ… thì tuyệt đối không có một câu, một chữ nào chống đảng cả. Tôi chỉ phê phán những sai lầm trong cải cách ruộng đất thôi. Mà những sai lầm ấy thì quá hiển nhiên, ngay cả đảng cũng nhìn nhận mà, chứ đâu phải mình tôi.

– Luật sư có đi tham gia cải cách ruộng đất ?

– Có. Hồi ấy tất cả mọi cán bộ đều phải về các địa phương để tham gia cải cách ruộng đất cả. Tôi cũng phải đi

– Luật sư về địa phương nào ?

– Phủ Nho Quan.

– Công việc của các cán bộ cụ thể là làm gì ?

– Để phụ với nhân dân tổ chức các cuộc cải cách ruộng đất thôi.

Trầm ngâm một lát, luật sư Nguyễn Mạnh Tường kể tiếp :

– Chính trong những đợt đi xuống điạ phương ấy tôi mới thấy rõ, thấy hết sự tàn bạo của nó.

Lại im lặng. Chúng tôi cũng im lặng chờ đợi. Giọng của luật sư Nguyễn Mạnh Tường trầm trầm, buồn buồn :

– Đầu tiên, về Phủ Nho Quan, chúng tôi được học tập là theo lệnh từ trên, tại điạ phương này có cả thảy 80% dân chúng thuộc thành phần địa chủ. Tôi điếng cả người. Phẩn nộ thấy ngay cách làm việc như vậy là rất trái khoa học. Khoa học nào cũng phải sử dụng phương pháp quy nạp, phải căn cứ trên quá trình điều tra thực tế cẩn thận, từ thực tế mà đúc kết thành nhận định. Đằng này thì mấy ông từ Trung ương cứ tưởng tượng ra các chỉ tiêu rồi ra lệnh xuống bắt các địa phương phải thực hiện. Cán bộ địa phương muốn hoàn thành công tác thì phải kích thôi. Có nhiều gia đình nghèo xơ nghèo xác, ở trong một căn nhà hẹp có hai gian, tài sản đâu chỉ được một hai mẫu ruộng, thế mà cũng bị khép vào thành phần địa chủ. Để cho đủ số lượng ấy mà ! Tội lắm. Oan ức nhiều không sao kể hết được.

– Luật sư có tham gia vào cuộc xử án nào không ?

– Không. Người ta đâu có cần luật sư. Mình đi cốt là để rèn luyện quan điểm, rèn luyện lập trường thôi chứ đâu phải để xử án hay để biện hộ cho ai.

– Thế thì ai làm chánh án, luật sư trong các vụ đấu tố ?

– Chẳng có chánh án, luật sư gì cả. Phiên toà được tổ chức ở một bãi sân rộng đâu đó trong làng. Mấy anh thuộc thành phần bần cố nông ngồi ngất ngưởng trân bàn để luận tội, còn mấy người bị gọi là địa chủ thì bị xích cổ, trói chân, trói tay quỳ mọp giữa sân…

– Có cả chuyện xích cổ ư ?

– Có. Suốt “phiên toà”, hết bần cố nông này lên tiếng chửi thì bần cố nông khác lên chửi tiếp. Xong rồi thì đến lượt hành hình địa chủ, vậy thôi.

– Luật sư có bao giờ can thiệp vào những vụ đấu tố dã man như vậy không ?

– Có mà muốn chết à ? Không. Có chảy nước mắt thì cũng ráng mà giấu đi.

– Có địa chủ nào được quyền tự biện hộ, tự thanh minh cho mình không ?

– Không. Lúc đó ai cũng hồn kinh phách tán cả rồi, mặt mũi xanh rờn, đứng còn không nổi nữa thì nói gì đến chuyện tự biện hộ. Mà ai cho ? Cứ bị khép vào thành phần địa chủ là coi như đã chết.

– Luật sư có phỏng đoán được số lượng những người bị giết chết trong đợt cải cách ruộng đất ở miền Bắc vào hồi ấy là bao nhiêu không ?

– Không. Chỉ biết được ở cái điạ phương mình về thôi.

– Cụ thể, ở Phủ Nho Quan là bao nhiêu người bị giết chết ?

– Tôi không nắm con số. Nhưng nhiều, nhiều lắm. Hơn nữa, sau các đợt cải cách ruộng đất còn có các đợt chỉnh phong trong hàng ngũ cán bộ cũng làm cho nhiều người bị oan ức lắm.

– Nội dung các cuộc chỉnh phong là sao ?

– Là trừng phạt những đảng viên, những cán bộ có quan hệ ít nhiều với điạ chủ, với phản động. Thậm chí, có nhiều người lúc trẻ là đảng viên Quốc dân đảng, từ năm 45, 46, đã theo kháng chiến rồi vào đảng cộng sản, vậy mà người ta còn truy quá khứ ra để hành tội.

– Sau mấy chục năm, nhìn lại, luật sư đánh giá thế nào về cải cách ruộng đất ?

– Dĩ nhiên là nó sai rồi. Không những sai, nó còn ác, cực ác nữa. Tôi nghĩ nó không có chút gì Việt Nam cả. Người Việt Nam, trong suốt lịch sử mấy ngàn năm, chưa bao giờ tàn bạo đến như vậy. Nó là dấu ấn của Mao…

– Dấu ấn trực tiếp hay gián tiếp ?

– Tôi không biết. Ngay thời kháng chiến chống Pháp, tôi có gặp Đại sứ Trung Quốc trên các chiến khu. Bận một bộ đồ trắng toát, cưỡi ngựa, trông oai quyền ghê lắm. Ông ấy tên Lã Quý Ba. Người ta nói ông ấy chính là kẻ chỉ huy, vạch kế hoạch cho các phong trào cải cách ruộng đất tại Việt Nam.

– Nhưng Việt Nam là một quốc gia độc lập, có chủ quyền kia mà ?

– Thì đấy. Ngay cái chuyện bắt chước Liên Xô, bắt chước Trung Quốc đã sai rồi thì những chuyện khác theo đó sai theo…

Chúng tôi trở lại chuyện Nhân văn Giai phẩm :

– Xin luật sư kể tiếp về những hình phạt đối với luật sư ?

– Kiểm điểm rồi đuổi việc. Tôi có kể khi nãy.

– Cụ thể, trước đó, luật sư làm gì ?

– Tôi làm giám đốc Đại học Luật, phó giám đốc Đại học Sư phạm, chủ nhiệm Câu lạc bộ trí thức và nằm trong ban chấp hành của 10 tổ chức quần chúng ở miền Bắc.

– Đó là những tổ chức gì ?

– Uỷ ban Hoà bình thế giới; Hội hữu nghị Việt Xô; Hội hữu nghị VIệt Pháp; Hội Luật gia Việt Nam…

– Luật sư có bị bắt, có bị giam cầm gì không ?

– Không. Chỉ bị đuổi ra khỏi tất cả những nơi đang làm việc. Và độc ác nhất là bị cô lập hoàn toàn. Các anh cứ tưởng tượng suốt mấy chục năm trời, không ai dám đến gặp tôi cả. Họ sợ bị liên luỵ đến bản thân, đến gia đình của họ. Có khi, đi ngoài đường, nhìn thấy tôi từ xa, là bạn bè, học trò cũ của tôi phải tránh đi chổ khác. Tôi cũng không trách gì họ. Vì sự an toàn của họ, họ phải làm thế thôi. Nhưng đau xót lắm.

– Trong thời gian suốt mấy chục năm trời như vậy, luật sư làm gì để sống ?

– Không làm gì cả. Xin việc gì người ta cũng không nhận. Thoạt đầu, cứ bán dần đồ đạc trong nhà mà ăn tiêu. Bán bàn ghế, giường tủ, rồi bán quần áo, giầy dép… cuối cùng phải bán đến cả sách vở tôi dành dụm thu thập sắm trong hai mươi năm. Bán theo giá bán giấy ký thôi. Rẻ mạt. Nhưng cần sống thì phải bán. Cứ mỗi lần bán sách là mỗi lần tôi có cảm tưởng như có ai lấy dao găm đâm vào tim của mình. Rồi tất cả đồ đạc cạn dần, cạn dần. Tôi lại sống bằng sự bố thí của anh em, bạn bè. Lâu lâu người này cho cái đồng hồ, người khác cho một ít tiền.

– Những người giúp luật sư thuộc thành phần nào ?

– Một số là học trò cũ của tôi; một số là những bạn bè cuả tôi lúc tôi còn ở Pháp và một số khác nữa là những người hoàn toàn xa lạ vì nghe tiếng tôi, thương cho hoàn cảnh của tôi, từ Pháp thỉnh thoảng cho một ít quà.

– Họ là người Việt Nam hay người Pháp ?

– Người Việt có, người Pháp có.

Thấy cuộc nói chuyện đã khá thân mật, chúng tôi dè dặt nêu ra câu hỏi khác, một câu hỏi thú thật chúng tôi rất tò mò :

– Ba mươi lăm năm sống dưới chế độ cộng sản, luật sư nhận xét gì về cái chế độ này ?

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường đắn đo một lát rồi đáp :

– Mình nên khách quan. Người cộng sản họ vừa có công lại vừa có tội.

– Luật sư nghĩ gì khi có người gọi chế độ cộng sản tại Việt Nam là một nhà nước công an trị (état policier) ?

– Đồng ý thôi. Điều đó thì rõ quá.

– Có người còn phân tích thêm, cái nhà nước công an trị ấy tồn tại bằng ba cơ chế : thứ nhất là công an khu vực; thứ hai là hộ khẩu; thứ ba là chế độ quản lý lương thực. Luật sư nghĩ sao ?

– Đúng. Từ khi bị thất sủng, tôi vô cùng thấm thía những cái chuyện đó. Không đi làm được, sống bằng cách bán đồ đạc hoặc bằng sự bố thí của người khác mà phải mua lương thực tự do giá cao gấp trăm lần giá chính thức thì khó khăn ghê lắm. Có lúc tưởng không vượt qua được. Còn chuyện hộ khẩu và công an khu vực thì khỏi phải nói. Những chuyện ấy bây giờ vẫn còn đấy nhé

– Luật sư qua Pháp đã gấn hai tháng nay, luật sư có theo dõi tình hình tại các nước Đông Âu không ?

– Có chứ.

– Luật sư nghĩ sao ?

– Mừng. Mừng lắm.

– Tình hình Việt Nam hiện nay thì sao ?

– Khó khăn lắm.

– Phong trào đổi mới rồi sẽ tới đâu ?

– Chưa biết được. Nhưng có điều chắc chắn là sẽ không có gì đổi mới cả nếu chưa có dân chủ, trước hết là chưa tôn trọng luật pháp . Vì luật pháp không anh minh cho nên có kêu gào đầu tư đến mấy cũng không có ai dám liều lĩnh đầu tư cả. Kinh tế vẫn kiệt quệ mải.

– Tại sao cộng sản lại cho một người như luật sư sang Pháp ?

– Tôi nộp đơn xin xuất cảnh đúng vào thời điểm họ tuyên bố đổi mới. Chứ nếu bây giờ, chưa chắc đã đi được.

– Luật sư nộp đơn xin xuất cảnh từ lúc nào ?

– Năm ngoái. Hai tháng sau thì cầm được giấp phép của Việt Nam Nhưng nộp vào Toà đại sứ Pháp thì phải chờ đúng tám tháng.

– Luật sư có ý định ở lại Pháp luôn không ?

– Không. Tháng 12 tới tôi sẽ về lại. Trong thần thoại Hy Lạp có chuyện một vị thần chỉ mạnh mẽ khi đứng trên mặt đất, hễ ai nhấc lên khỏi mặt đất thì thành ra yếu ngay. Tôi nghĩ một người trí thức hay một văn nghệ sĩ cũng vậy. Phải ở trong nước, giữa những thử thách mới tìm ra được sức mạnh.

– Có một số anh em trí thức yêu nước, muốn về Việt Nam để canh tân đất nước, luật sư nghĩ là có nên hay không ?

– Không. Cứ ở đây làm việc. Đừng về. Về sẽ bị kẹt.

– Tại sao ?

– Tôi có nhiều kinh nghiệm về chuyện này. Thế hệ của tôi, bao nhiêu người tài giỏi, Trần Đại Nghĩa, Trần Hữu Tước… Về nước họ có làm được gì đâu ? Thì cũng có một vài đóng góp đấy, nhưng tôi nghĩ, hoàn toàn không tương xứng với khả năng của họ. Đó là chưa kể đến những người kém may mắn hơn. Như tôi chẳng hạn. Có làm gì được đâu ?

– Lâu nay, luật sư có viết lách gì không ?

– Có. Mấy chục năm qua, tôi hoàn thành được bốn công trình nghiên cứu. Môt là “Lý luận giáo dục” (ở châu Âu từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 18); hai là “Eschylle và bi kịch cổ đại Hy Lạp”; ba là “Virgile và anh hùng ca latin”; bốn là dịch vở kịch của Eschylle.

– Luật sư viết bằng tiếng Việt hay tiếng Pháp ?

– Tất cả đều bằng tiếng Việt. Dụng ý của tôi là để cho người Việt đọc. Tôi mượn những vấn đề trên để cho người Việt đặc biệt là những người lãnh đạo hiểu thế nào là con người, thế nào là dân chủ, tự do, thế nào là quan hệ giữa chính trị và văn nghệ, v.v…

– Những quyển sách ấy có được in ra chưa ?

– Chưa. Tôi có gửi lên Ban khoa giáo Trung ương. Người ta khen là nghiên cứu công phu. Nhưng đến nay không ai chịu in cả. Người ta bảo là không có giấy.

Nhìn đồng hồ thấy đã hơn 6 giờ chiều. Mùa đông trời tối sớm. Chúng tôi cám ơn luật sư Nguyễn Mạnh Tường để chấm dứt câu chuyện đã kéo dài hơn ba giờ liền. Và hỏi :

– Thưa luật sư, chúng tôi ghi âm buổi nói chuyện hôm nay với mục đích giữ làm kỷ niệm. Tuy nhiên không biết luật sư có đồng ý cho phép chúng tôi công bố những điều luật sư phát biểu chăng ?

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường cười dễ dãi :

– Các anh cứ tự nhiên. Những điều tôi nói toàn là sự thật cả.

– Sắp về lại Việt Nam, luật sư không sợ sao ?

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường cười to :

– Các anh nhớ là tôi đã 80 tuổi rồi. Tính theo tuổi ta là 81 đấy.

Chúng tôi ra về, lòng phơi phới vui. Vui vì được gặp một người lâu nay mình ngỡ đã chết. Vui hơn nữa, vì thấy Nguyễn Mạnh Tường, cái tên tuổi mình từng kính phục từ thưở bùng nổ vụ Nhân văn Giai phẩm ở miền Bắc, sau bao nhiêu đoạ đầy, vùi dập, vẫn giữ nguyên cái sĩ khí của một người trí thức uy vũ bất năng khuất. 
Ở Việt Nam giờ đây, còn được bao nhiêu người như thế nhỉ ?


Đọc tiếp...

Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

Tin MỚI: HÀ NỘI KHÔNG ĐẶT TÊN ĐƯỜNG TRỊNH VĂN BÔ NỮA!

Ông bà Trịnh Văn Bô- Hoàng Thị Minh Hồ

Hà Nội hoãn đặt tên phố mới theo tên nhà tư sản Trịnh Văn Bô
 
Thứ tư, 22/11/2017 - 21:38

Tên nhà tư sản Trịnh Văn Bô – người hiến tặng nhà nước hơn 5.000 lượng vàng trong năm 1945 chưa được đặt tên cho tuyến phố dài 1,2km trên địa bàn quận Cầu Giấy, TP Hà Nội.


Trong tờ trình mới nhất của UBND TP Hà Nội lên HĐND TP về việc đặt và điều chỉnh độ dài các tuyến phố vừa được Ban Pháp chế và các đơn vị liên quan xem xét chỉ có 19 tuyến phố, chứ không phải 20 tuyến phố như trước đây.
Đọc tiếp...

VIỆN HÁN NÔM BỊ MÓC RUỘT VÀ RAO BÁN TÀI LIỆU QUÝ TRÊN MẠNG


NHIỀU TÀI LIỆU QUÝ CỦA VIỆN NGHIÊN CỨU HÁN NÔM 
BỊ BÁN TRÊN THỊ TRƯỜNG
 
TS. Nguyễn Xuân Diện
Nguyên PGĐ Thư viện Hán Nôm
25 - 06 - 2017

Viện Nghiên cứu Hán Nôm bị móc ruột đưa đi bán khắp nơi (Trung Quốc, Đài Loan, ...) trong nhiều năm qua, giờ lại bị đưa tài liệu quý hiếm lên mạng Thư viện Nhân học. Tôi chưa bao giờ liên hệ với cá nhân hoặc tổ chức của cái gọi là Thư viện Nhân học, cũng chưa bao giờ quản lý bản Scan hay bản gốc Hán Nôm (kể cả suốt 20 năm làm việc tại Thư viện), mà bọn họ viết lời cảm ơn cứ như là tôi đã tuồn tài liệu cho bọn họ! Rất lưu manh!

Đọc tiếp...

Tin NÓNG: 3 LÍNH MỸ BỊ CÁO BUỘC "CHỊCH XÃ GIAO" BÊN LỀ APEC

Chuyến đi châu Á mới đây của Tổng thống Trump là chuyến công du dài ngày nhất của một tổng thống Hoa Kỳ ở nước ngoài trong 25 năm qua. 

Nhân viên Nhà Trắng 'dính líu tới phụ nữ' ở Việt Nam

BBC
22-11-2017

Ba quân nhân Mỹ bị cáo buộc có liên hệ "không đàng hoàng" với "phụ nữ nước ngoài" tại Việt Nam trong chuyến thăm vừa qua của ông Trump tới châu Á.

Một quan chức Mỹ giấu tên khẳng định vụ việc xảy ra ở Việt Nam.

Hãng tin Reuters cho hay ba hạ sĩ quan (viên chức không ủy nhiệm) làm việc cho Cơ quan Truyền thông Nhà trắng, đã bị thuyên chuyển công tác vào hôm thứ Ba.

Đọc tiếp...

Yên Bái: HIỆU TRƯỞNG LẤY CẮP ĐEM BÁN 6 TẤN GẠO CỦA HỌC SINH

Bữa cơm của học sinh bán trú. (Ảnh minh họa).

Yên Bái: Bắt Hiệu trưởng, Hiệu phó bán 6 tấn gạo của học sinh dân tộc bán trú
Infonet
06:35 - 22/11/2017

Hiệu trưởng và Phó Hiệu trưởng trường Phổ thông dân tộc bán trú ở xã Bản Công vừa bị bắt về tội tham ô tài sản vì đã bán 6 tấn gạo của học sinh.

Cơ quan Công an huyện Trạm Tấu (Yên Bái) vừa ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và ra lệnh tạm giam đối với Nguyễn Đăng Vinh và Vũ Đức Tuyến về tội tham ô tài sản. Ông Vinh là Hiệu trưởng Trường Phổ thông dân tộc bán trú ở xã Bản Công còn ông Tuyến là Phó Hiệu trưởng.

Đọc tiếp...

VIỆN HÁN NÔM ĐÃ QUẢN LÝ TÀI LIỆU "ĐẶC BIỆT" NHƯ THẾ NÀO?

Một trong số kệ lưu giữ mộc bản tại chùa Vĩnh Nghiêm. Nguồn: Hội Mỹ thuật VN


VIỆN NGHIÊN CỨU HÁN NÔM ĐÃ QUẢN LÝ TÀI LIỆU "THUỘC NHÓM TƯ LIỆU HÁN CHẾ ĐỌC" NHƯ THẾ NÀO?

Trong công văn sô 2054/KHXH-TCCB của Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam gửi Nguyễn Xuân Diện, ở mục 3 có viết: "Các tài liệu trên trang facebook "Thư viện nhân học" trước đây và trên trang facebook "Thư viện khoa học" hiện nay do Viện Nghiên cứu Hán Nôm quản lý là những tài liệu không thuộc danh lục bí mật Nhà nước, không thuộc nhóm tư liệu hạn chế đọc"(Hết trích).

Đọc tiếp...

BỘ TÀI NGUYÊN - MÔI TRƯỜNG RA THÔNG TƯ VI PHẠM PHÁP LUẬT


 
Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất sẽ ghi tên các thành viên trong gia đình cùng sử dụng đất có cần thiết không. (Ảnh minh họa. Nguồn: Báo Xây dựng) .
.
Thêm tên các thành viên trong gia đình vào sổ đỏ: 
Không hiểu luật và phản tác dụng

Lao Động
22/11/2017 | 09:05
 


Liên quan đến quyết định sắp có hiệu lực về việc giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ) sẽ ghi tên các thành viên trong gia đình cùng sử dụng đất, Giáo sư Đặng Hùng Võ - nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường cho rằng, đây là quy định không cần thiết và sẽ tạo ra nhiều rối ren.
Đọc tiếp...

Xong! QUỐC HỘI CHO PHÉP PHÁ SẢN NGÂN HÀNG YẾU KÉM

Có 90,43% số đại biểu tham gia biểu quyết sửa đổi bổ sung một số điều 
của Luật Tổ chức tín dụng sửa đổi, trong đó tỷ lệ tán thành là 88,8%.

Quốc hội cho phép phá sản ngân hàng yếu kém

Đất Việt
Thứ Ba, 21/11/2017 07:24

Phá sản ngân hàng là một trong 5 phương án tái cơ cấu tổ chức tín dụng được kiểm soát đặc biệt được Quốc hội đồng ý.

Ngày 20/11, Quốc hội đã chính thức thông qua Luật sửa đổi, bổ sung một số điều Luật các tổ chức tín dụng sửa đổi với tỷ lệ tán thành là 88,8%.

Theo đó, luật lần này đã bổ sung phương án cơ cấu lại tổ chức tín dụng được kiểm soát đặc biệt, gồm phương án phục hồi; sáp nhập, hợp nhất, chuyển nhượng toàn bộ cổ phần, phần vốn góp, chuyển giao bắt buộc... các ngân hàng quá yếu sẽ được phá sản.
Đọc tiếp...